Con Đường Tới Núi Bài Thơ Của Tôi

Một buổi sớm tinh mơ, sau khi sắp gọn hành trang, thắp nén nhang trong chùa Long Tiên, ngắm nhìn những tảng đá “chung tình” gìn giữ các bài thơ cổ của Vua Lê Thánh Tông và Chúa Trịnh Cương và quan trọng nhất là hoàn thành mục tiêu chính của mình khi đến đây: gặp các vị pháp sư để giúp tôi trì chú nhẫn Bát Nhã Tâm Kinh chính hãng mua được sau lần đi Tây Tạng năm ngoái… tôi bắt đầu hành trình “chinh phục” núi Bài Thơ.

Đường lên khúc khuỷu quanh co, sương sớm còn đọng trên mỗi nhành cây ngọn cỏ ở hai bên sườn núi, trên những bậc đá mấp mô, trơn vì có nước. Những tiếng í ới gọi nhau “bước cẩn thận” và “đi nhanh lên” rộn rã đều đặn suốt chặng đường, làm tan đi cảm giác mệt mỏi.

Leo lên được khoảng 30 phút đã đến lưng chừng núi. Chúng tôi nghỉ ngơi một chút cho lại sức và tranh thủ thưởng thức cảnh sắc thành phố Hạ Long trong đêm. Những ánh điện lung linh với đủ sắc màu vắt dọc ngang như những dải lụa thần kỳ rực đỏ giăng giữa trời khuya yên tĩnh. Vươn ngực về phía biển xa, hít thở một hơi thấy người sảng khoái, đầy cảm xúc. Sức hút của núi Bài Thơ ngày một mạnh, cảm giác mệt mỏi của đôi bàn chân dường như tan biến bởi trước khi đi, nhiều người bảo: lên núi Bài Thơ tuyệt nhất là được đắm chìm trong khoảnh khắc khi mặt trời lên và khi mặt trời lặn.

Con đường mỗi lúc một khó đi, những bước chân ngày càng cẩn trọng, thỉnh thoảng nhìn xuống phía dưới chỉ thấy đá và “thung lũng nước sâu” rợn cả người, thật mạo hiểm. Chúng tôi bỏ máy ảnh, máy quay cá nhân trong ba lô đeo sau lưng, tay trái nắm thân cây cỏ bên đường, tay phải víu chặt mũi đá trước mắt. Hơn một giờ đồng hồ vượt chiều cao gần 200 m, cuối cùng chúng tôi cũng lên được nơi cắm ngọn cờ Tổ quốc đang tung bay trong gió, đó là đỉnh cao nhất của núi Bài Thơ.

Tôi không quên chụp ảnh lưu niệm sau khi leo lên tới đỉnh núi Bài Thơ

Tiếng gà gáy dưới thung lũng đã ngớt, ánh điện trong trong trung tâm thành phố và dưới chân núi dần tắt đi nhường lại ánh ban mai ấm nồng đang dịu dàng tới, lan tràn khắp không gian… Lắng nghe đâu đó tiếng còi xe hòa lẫn tiếng nói cười, thuyền chở cá trên bến chài ngày một rõ… Phía chân trời xa, biển vẫn che mặt trời, chỉ thấy những tia sáng đỏ tỏa sắc màu núp sau những hòn đảo nhỏ. Đó cũng là lúc chúng tôi mở to tầm mắt ngắm nhìn và ghi lại khoảnh khắc tuyệt vời nhất của đất trời vùng Vịnh.

Mặt trời đỏ rực như hòn lửa dần nhô lên thoát khỏi mặt biển, ánh sáng ban mai quyện trong sương sớm tạo sắc cầu vồng giữa những hòn đảo hòn Ðầu Người, hòn Rồng, mỏm Mỏ Quạ, hòn Cánh Buồm, hòn Cặp Gà, hòn Lư Hương… Nhìn xuống làng chài, thấy nhà nhà san sát, người người bé nhỏ nhộn nhịp ra vào, thuyền đưa du khách ngược xuôi in bóng mình trên làn nước trong xanh… Cảnh người và thiên nhiên hài hòa thắm thiết, Vịnh Hạ Long hiện lên như một bức tranh thủy mặc nên thơ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *